Khi bạn không hề biết mình đang lạc hướng trên đường đời, sẽ luôn có một cơ hội để bạn hiểu ra trước khi quá muộn, nhưng có chấp nhận cơ hội đó không là do bạn.
Có một lần, trên chuyến xe về quê, khi đó tôi còn là một cậu nhóc vs những triết lý hoang đường về bản thân, tình yêu và cuộc đời. Tôi tình cờ được ngồi gần một cặp vợ chồng nọ, hình như họ là người gốc Bắc, họ đã lớn tuổi lắm rồi. Cụ ông dường như đã ngoài 60 nhưng đôi mắt cụ vẫn còn tinh anh lắm. Tôi tự nghĩ: “ Tại sao con cái của họ lại để ba mẹ mình vất vả trên một chuyến xe khách như vậy chứ”, nhưng điều làm tôi ngạc nhiên ở họ là cách mà họ quan tâm lẫn nhau. Tuy tôi không nhìn rõ bà cụ, nhưng những cữ chỉ của cụ cho tôi biêt rằng bà luôn quan tâm đến ông. Có một hành động của bà làm tôi rất khó hiểu, cứ chốc chốc bà lại lấy tay đặt lên ngực trái của ông. Tôi thấy ông cười rất nhiều trên cả chuyến xe và cụ bà cũng thế tuy họ ít khi nói với nhau lời nào.
- Có vẻ sự chú ý của tôi đã được ông cụ để ý, ông quay sang tôi bắt chuyện với tôi - “ này cháu trai, có phải cậu đang thắc mắc ? ”
- Trong một thoáng tôi đã lúng túng - “ vâng ... ”
- “ bà nhà tôi đã không còn nhìn thấy được nữa từ nhiều năm trước rồi, ” - ông vừa nói vừa cười với tôi
- “ thật ạ … ” - tôi ngạc nhiên
- “ ừ ” - bà cụ với một nụ cười nhẹ nhàng và gương mặt thanh thản quay sang tôi như xác nhận
- “ thế ông bà đang trên đường về quê ạh ” - tôi hỏi ông cụ về cái thắc mắc ngay từ lúc đầu của mình
- “ không, chúng ta đang đi du lịch xuyên việt ” - ông dí dỏm
- “ cháu đoán là 2 ông bà đang đi dạo về lại với những kỉ niệm trước đây ... ” - tôi cũng xôm vào với câu chuyện vui này
- “ ồ chàng trai, cậu có vẻ rất tinh đấy … chúng tôi đang đi để ôn lại kỉ niệm cho những năm tháng cuối cùng ” - ông nói câu này với một vẻ lạc quan hết sức
Câu chuyện của chúng tôi tiếp tục với những kỉ niệm tràn đầy của 2 ông bà. Ông là một chiến sĩ việt nam giải phóng, bà là một cô du kích, những câu chuyện như thế tôi đã biết nhiều nhưng cách mà họ đến với nhau quả là một câu chuyện vô cùng thú vị. Tôi ngưỡng mộ họ, những con người hiến dâng cả mạng sống của mình cho Tổ Quốc nhưng vẫn giữ trái tim nồng cháy yêu thương cho bản thân. Họ xuống xe tại một thị trấn nọ mà theo ông là nơi họ đã gặp nhau, còn tôi thì tiếp tục chuyến xe của mình. Sau đó tôi đã suy nghĩ rất nhiều về những lời nói của ông cụ trước khi xuống xe
“ Chàng trai, tôi nhìn thấy trong mắt cậu một câu chuyện buồn, tôi biết có lẽ nó liên quan đến một cô gái nhưng bên cạnh đó, tôi cũng nhìn thấy một trái tim nhiệt huyết và nồng ấm. Tôi cũng từng như cậu, đặt lại người mình yêu thương để lên đường với lý tưởng của mình. Tôi và biết bao nhiêu người cùng thế hệ với tôi đều đã làm như vậy. Nhưng tôi may mắn hơn một số họ, tôi đã có thể trở về và tìm lại hạnh phúc của mình. Có lẽ ở thế hệ của cậu điều đó sẽ ko quá khó khăn như chúng tôi, nhưng cũng không phải là dễ dàng nếu như cậu tiếp tục lờ nó đi và chần chừ mãi. ”
Thật sự lúc đó là khoảng thời gian tôi không còn là mình, tôi chọn một con đường – nói đúng hơn là chạy trốn – mà ở đó tôi bỏ qua những cảm xúc của bản thân để đi theo lý tưởng điên cuồng của mình. Sau cuộc gặp gỡ đó tôi đã nhận ra, khi người ta yêu nhau thật sự, họ sẽ không sống chỉ vì bản thân mình mà còn sống vì người mình yêu và sống cho cả tình yêu của hai người. Và tôi đã hiểu vì sao ông cụ lại nói đây là chuyến đi để ôn lại kỉ niệm cho những năm tháng cuối cùng, vì sao bà cụ cứ chốc chốc lại đặt tay lên ngực trái của ông và vì sao cả khi 2 ông bà không nói với nhau lời nào họ vẫn giữ cho mình một nụ cười trên môi.
p/s: có lẽ bạn nghĩ câu chuyện này không có thật, và có lẽ là tôi đã bịa ra câu chuyện này để ngụy biện cho một khoảng thời gian trước đây của mình nhưng tôi nghĩ có thể bạn sẽ hiểu được ý nghĩa của câu chuyện này ...
lâu lắm rồi mới gặp e yêu quý ... dạo này a đi làm rồi bỏ bê e quá hả :)) hehe ...
mới zào zòng knock out dc mấy trận mà ôm gần tới 3 chai rồi :(( ... mà có phải do mình đánh ngu đâu chớ :(( ... phải chi như mấy bữa đánh ít ít kiếm ăn vui vẻ ... bữa nay ngu ngu sao ôm kèo ... đổ nợ :(( ôi cuộc đời sóng gió :-s đúng thiệt là người tính không bằng trời tính mà :( ... đời đéo đẹp ...
mong chờ một chiến thắng thuyết phục của tam sư trước khi bước vào vòng 1/16 ... hãy cho mọi người thưởng thức tiếng gầm của những chú sư tử châu âu trên đất nước nam phi nào ... hy vọng tối nay mình sẽ lấy lại những gì đã mất :((
với 2 chiến thắng liên tiếp cùng 5 bàn thắng ghi được và 2 trong số đó là những pha xử lý bóng cá nhân kỹ thuật ... brazil đang chứng tỏ họ không đánh mất chất nghệ sĩ trong mỗi cá nhân nhưng còn hơn thế ... họ đã mang đến một hình ảnh khác của bóng đá Nam Mỹ ... vẫn mỹ miều với những vũ điệu nhưng rất chắc chắn và hiệu quả với lối đá thực dụng của Châu Âu ... những ai đang công kích HLV Dunga chắc chắn phải suy nghĩ lại ... trong 2 trận vòng bảng này ... họ đã được chứng kiến những gì .... nếu trận vs Triều Tiên - một đội bóng mang ra sân một lối phòng thủ bê tông - đã làm cho họ ko mãn nhãn thì với trước một Bờ Biển Ngà đôi công như thế này họ đã thấy rồi đó ... một lối tấn công biên đậm chất Châu Âu nhưng những pha phối hợp dẫn đến bàn thắng luôn là những pha phôi hợp 1 chạm đầy tính ngẫu hứng và bùng nổ .... tôi đã yêu brazil của những vũ công thăng hoa thế hệ trước nhưng vẫn còn thiếu một cái gì đó ... còn với một đội bóng " công nhân " dưới thời HLV Dunga như báo giới vẫn nói thì tôi đã thật sự bị thuyết phục ... cái còn thiếu ở đây là sự hiệu quả ... triết lý của Dunga thật quả không sai lầm ...